Tôi tin phép màu là có thật…

Hồi nhỏ tôi hay tự ti là sao mặt mình, tay chân mình có nhiều nốt ruồi quá. Tôi nhớ hoài cái tuổi thơ bị bạn bè chọc ghẹo là “Hình như mẹ nó sinh nó ra, mà quên đậy lồng bàn cho nó, nên ruồi bu kiến đậu đầy mặt.” rồi về nằm buồn một mình. Sau này dậy thì, da mặt tôi may mắn không bị nổi mụn trứng cá như những đứa ác mồm ác miệng đó. Và tôi cảm thấy hả hê khi vài đứa trong đó còn phải đi xăm nốt ruồi phong thủy ngay vị trí giống hệt như cái có trên mặt tôi.

Có một cuốn sách tôi từng đọc, bảo là với những đứa trẻ đặt biệt, “mấy bà mụ” sẽ chấm nốt ruồi làm dấu, để bảo vệ, chở che, để không lạc lối. Những đứa trẻ đó có thể là những đứa rất ngông cuồng, rất đen tối, rất nhạy cảm, rất cô đơn…rất kỳ lạ và cần một sự chăm sóc đặt biệt. “Bà mụ”, sau này tôi mới hiểu, thực ra là một tên gọi khác của “Bàn tay tạo hoá”, “Năng lượng vũ trụ” hay cái gì đó tương tự.

Tôi luôn tin vào thứ người ta bảo là phép màu. Tôi yêu cái từ phép màu đó đến mức khi tạo nickname trên các diễn đàn hay hội nhóm, tôi luôn để tên mình kèm theo chữ “miracle”. Tôi lớn lên trong một gia đình nghèo không hạnh phúc, một người cha vũ phu và ỷ lại sẵn sàng giết vợ con mình, một người mẹ trầm cảm và thất thường từng có tới 4 5 người chồng. Tôi có một thời tiểu học bị lạm dụng tình dục bởi bạn bè của cha mẹ mình. Tôi là một đứa hướng nội hay mộng mơ, thường xuyên cảm thấy tách biệt khỏi bạn bè trường lớp…Nhưng tôi luôn có cảm giác có một sức mạnh bí ẩn nào đó khiến tôi vượt qua được hết những khó khăn đó. Tôi vẫn giữ được bản chất hồn nhiên của mình, vẫn có thể yêu thương người khác. Tôi vẫn học giỏi và đạt thành tích cao, vẫn được bạn bè giúp đỡn và yêu quý, vẫn tự tin với bản thân và giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình. Chẳng phải đó thực sự là một phép màu sao?

Bằng một cách kỳ lạ nào đó, những lúc tôi cần, luôn có những người bí ẩn tìm thấy tôi và giúp đỡ tôi. Có thể là vật chất, có thể là một món quà nhỏ, có thể là một bữa ăn và đôi khi đơn giản là giây phút đó, họ đã ngồi đó, trò chuyện cùng tôi.

Tôi có vài nốt ruồi trên mặt, trên ngực, và một đai lưng của Lạp Hộ trên tay. Những người đi biển lâu năm, chỉ cần nhìn đai lưng này sẽ biết 4 hướng ở đâu mà di chuyển, vì đai lưng chính là trung tâm, tìm được đai lưng là tìm được Orion và những chòm sao lân cận.

Người ta cho rằng Orion được đặt tên theo Uru-anna có nghĩa là ánh sáng của thiên đường của người Akkad (urru là ánh sáng và anu hay anna là thiên đường, bầu trời), tên gọi này sau đó truyền tới người Hy Lạp và đã chuyển thành thần thoại.

Tôi thích cái cách mà tiếng Anh gọi những ngày gian khó là “rainy days”. Những ngày mưa, nhìn lên trời chả có một ngôi sao nào. Nhưng mà, dù chấp nhận hay không, những ngôi sao và ánh sáng của chúng chẳng phải vẫn luôn ở đó sao?

Những ngôi sao không thấy được trong những đêm mưa. Giống những bí ẩn của bản thân, của thế giới này, dù chưa được tìm thấy nhưng chúng vẫn ở đó. Tôi yêu sự tò mò đôi khi đến mù quáng của con người. Yêu cái cách mà nó giúp con người tìm ra Orion hay phát minh ra nhiều thứ vĩ đại. Nếu thôi tò mò, nếu chịu chấp nhận, thì đã chẳng có gì mới được tạo ra nữa, nhân loại đã không đạt những bước tiến xa như hôm nay.

Những ngày mưa chỉ là tạm thời. Những ngày tăm tối khiến chúng ta lạc lối cũng là tạm thời. Nếu không có những đêm mưa, tôi sẽ cảm thấy những đêm đầy sao là thứ hiển nhiên và chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả. Nó sẽ chỉ là những ngôi sao, có ánh sáng, vậy thôi. Tôi nghĩ những ngày âm u chẳng đi đâu được, chẳng làm gì cả cũng là một cách nhắc khéo của tạo hoá về năng lượng bên trong, về số phận của mỗi người. Tôi tin vào các mà những phép màu đã bảo vệ tôi. Và biết đâu được, tôi sẽ là người đem lại phép màu đó cho ai đó ngoài kia đang cần.

Làm một cô gái tò mò và thích mày mò làm nhiều thứ.