Để kể cho nghe chuyện mấy đứa con nít quỷ thích nghe nhạc buồn…

Có những ngày nhìn Mặt Trời đẹp tuyệt vời như hôm nay, mà lòng cứ như Mặt trời không bao giờ có thực của Phạm Công Thiện.

Sẽ luôn luôn có những con người như thế, ngoài kia, tôi nghĩ vậy. Những người sống ở Trái Đất, nhưng đôi khi trong khoảnh khắc nào đó của cuộc đời, họ thấy tách biệt loài người. Vài khoảnh khắc thôi nhé, vì ngay ngày hôm sau, hay nhanh hơn là một giờ sau, họ lại trở về “phiên bản bình tĩnh của chính mình”. Nghe có bệnh hoạn không cơ chứ.

Tôi bật Weird của Hanson. Tôi nghe nó khi tôi 12, và giờ tôi hơn 20 rồi vẫn bật lại nghe. Âm nhạc của Hanson ít người nghe, nhưng tôi biết vẫn có những đứa con nít sống lâu năm như tôi vẫn bật mấy bài nhạc cũ của band nhạc này hết lần này đến lần khác khi họ lớn lên. Một thứ triết học gây ngáo và gây nghiện được viết từ những điều linh tinh.

Có những ngày tự nhiên không hiểu sao đen tối của cuộc đời. Học hành tốt, công việc ổn, có một anh bạn trai tử tế và biết yêu thương…Không có chút vấn đề nào với cuộc sống. Nhưng những đêm hẹn hò với bạn trai hay ăn mừng công việc về, tôi vẫn lắng nghe I Will Come To You, nghe Taylor Hanson bé nhỏ hát “When the night is dark and stormy” mà cứ nghĩ một anh giai nào đó cao to vạm vỡ lắm đang trò chuyện với mình. Tôi vẫn không hiểu được, tại sao mình lại yêu “những đêm đen tối bão giông” đến thế, thấy nó là thứ gì đó đáng yêu và ngọt ngào đến thế.

Viết nghe có vẻ u tối vậy thôi, chứ tôi vẫn yêu đời lắm. Cơ mà nhiều người cứ nghĩ tôi bị trầm cảm hay chán đời, thế mới chết không chứ. Sau nhiều lần cố hoà nhập nhưng kết quả không như mong đợi, tôi đã thôi việc gồng mình để khoác cái tinh thần tích cực, mà tôi nghĩ nếu có nó thì mọi người sẽ thích mình. Có những thứ có thể làm giả một cách tài tình và tinh vi, nhưng có những thứ có bóp méo thế nào nó vẫn đâu vào đấy. Năng lượng là một thứ không thể giả được.

Hanson hát về nỗi buồn, về sự cô đơn khi họ vẫn còn là những thiếu niên với tâm hồn trinh nguyên chưa biết cái tối tăm của cuộc đời này là gì. Và có những đứa trẻ, những thiếu niên ăn chưa no lo chưa tới nghe nhạc của Hanson cảm thấy đồng cảm một cách kỳ lạ. Chẳng phải những sự khác biệt được sinh ra là để tìm thấy nhau sao?

Tôi không sợ những bạn trẻ 11 12 tuổi nghe nhạc buồn rầu sầu thảm mà cảm thấy tâm đắc, tôi chỉ sợ các bạn đánh mất sự đặc biệt của mình chỉ vì những yếu tố xung quanh. Các bạn nhạy cảm, và điều đó rất đẹp, nhớ nhé.

“Trời mưa, một điếu thuốc đang cháy, một ý tưởng trong đầu; tôi không đòi hỏi gì nữa; thiên đàng cũng không hơn thế. Một tiếng sét vừa nổ giữa trời. Nơi nào có sấm có sét nơi đó có tôi. Tôi ca tụng mưa, tôi ca tụng điếu thuốc, tôi ca tụng lửa, tôi ca tụng một ý tưởng đơn độc trong đầu. ” -Mặt trời không bao giờ có thực

“we’re all bizarre, some of us are just better at hiding it.” – Weird
“tất cả chúng ta đều kỳ quái, một số người trong chúng ta chỉ giỏi che giấu nó.” – Weird

Làm một cô gái tò mò và thích mày mò làm nhiều thứ.